80kg xác ve sầu và khoảng trống quản lý
(THPL) - Vụ việc 80kg xác ve sầu bị tịch thu vì thiếu hóa đơn chứng từ không chỉ gây tranh cãi về tính đúng – sai trong thực thi pháp luật, mà còn gợi lên một câu hỏi lớn hơn: làm thế nào để luật pháp vừa đủ nghiêm minh để bảo vệ thị trường, vừa đủ linh hoạt để không làm tổn thương sinh kế mong manh của người dân vùng cao?
Cái lý – cái tình
Việc lực lượng quản lý thị trường tạm giữ 80kg xác ve sầu vì không có hóa đơn chứng từ đang tạo ra một cuộc tranh luận nảy lửa trong dư luận. Một bên nhân danh sự thượng tôn pháp luật, cho rằng bất kỳ loại hàng hóa nào lưu thông trên thị trường cũng phải minh bạch về nguồn gốc xuất xứ. Một bên lại đặt câu hỏi về tính thực tế khi áp dụng máy móc các quy định hành chính lên những sản vật tự nhiên gắn với sinh kế của người dân miền núi.
Nhìn sâu vào vấn đề, đây không chỉ là câu chuyện về một lô hàng bị tạm giữ, cũng không đơn thuần là tranh cãi quanh việc xử lý đúng hay sai của cơ quan chức năng. Đằng sau 80kg xác ve sầu ấy là bài toán lớn hơn về sự tương thích giữa công cụ quản lý hiện đại với đặc thù của nền kinh tế dân sinh – nơi nhiều giao dịch vẫn diễn ra bằng niềm tin, bằng thói quen cộng đồng, bằng những phương thức trao đổi giản dị đã tồn tại hàng chục năm.
Về mặt lý, cơ quan chức năng hoàn toàn có cơ sở.
Xác ve sầu, trong y học cổ truyền gọi là thuyền thoái, là một vị thuốc được sử dụng khá phổ biến. Một khi đã trở thành dược liệu lưu thông với số lượng lớn, nó phải được kiểm soát về nguồn gốc nhằm ngăn chặn nguy cơ hàng nhập lậu, hàng giả, hàng kém chất lượng hoặc tồn dư hóa chất bảo quản độc hại.
Không thể phủ nhận rằng trong bối cảnh thị trường dược liệu đang tồn tại không ít bất cập, việc siết chặt quản lý là điều cần thiết. Những năm gần đây, không ít vụ việc liên quan đến dược liệu không rõ xuất xứ, bị tẩm lưu huỳnh, hóa chất bảo quản hoặc trà trộn hàng giả đã gióng lên hồi chuông cảnh báo về nguy cơ ảnh hưởng trực tiếp tới sức khỏe cộng đồng.
Nếu pháp luật bị nới lỏng chỉ vì hai chữ “đặc thù”, rất có thể sẽ tạo ra những khoảng trống để các đối tượng buôn lậu lợi dụng. Khi đó, cái giá phải trả không chỉ là thất thu ngân sách mà còn là niềm tin của người tiêu dùng vào sự an toàn của thị trường dược liệu.

Ở góc độ đó, việc kiểm tra, kiểm soát, thậm chí xử lý nghiêm các trường hợp không chứng minh được nguồn gốc là hoàn toàn có thể lý giải. Nhưng nếu chỉ nhìn vào giấy tờ, chúng ta đang bỏ qua một thực tế rất khác ở những vùng núi cao.
Xác ve sầu không phải là sản phẩm công nghiệp được sản xuất theo dây chuyền, đóng gói trong nhà máy, dán tem và có mã QR truy xuất. Nó là thứ sản vật tự nhiên được người dân nhặt nhạnh từng chút một trên nương rẫy, ven rừng, dưới gốc cây, giữa những ngày hè oi ả.
Đó là thành quả của những bước chân lội suối, băng đồi. Là mồ hôi đổ xuống trên triền dốc. Là công sức gom góp từng gram để đổi lấy vài bát gạo, cân muối, chai dầu ăn cho gia đình.
Với người dân vùng cao, “nguồn gốc” của xác ve sầu không nằm trong hóa đơn đỏ hay chứng từ điện tử. Nó nằm trên đôi bàn tay chai sần, trên chiếc gùi đẫm mồ hôi và trên những con đường mòn hun hút giữa đại ngàn.
Đòi hỏi một người dân tộc thiểu số, hoặc một tiểu thương thu mua nhỏ lẻ, phải xuất trình hóa đơn VAT, giấy chứng nhận tiêu chuẩn sản xuất hay hồ sơ truy xuất nguồn gốc như đối với hàng hóa công nghiệp là điều xa lạ, nếu không muốn nói là bất khả thi.
Chính ở đây, mâu thuẫn giữa cái lý và cái tình hiện lên rất rõ. Pháp luật được xây dựng để điều chỉnh xã hội, nhưng nếu việc áp dụng luật pháp không tính đến điều kiện thực tế, nó có thể vô tình trở thành rào cản đối với chính những nhóm yếu thế nhất. Một xã hội pháp quyền không chỉ cần sự nghiêm minh, mà còn cần sự thấu cảm.
Một nền quản lý hiện đại không thể chỉ dừng lại ở việc “đúng quy trình”, mà còn phải trả lời được câu hỏi: quy trình ấy có phù hợp với đời sống hay không?
Cần “vùng đệm” pháp lý phù hợp
Giải pháp cho xung đột này không nằm ở việc chọn phe.
Không thể cực đoan theo hướng buông lỏng quản lý chỉ vì thương người dân. Nhưng cũng không thể cứng nhắc đến mức biến quy định thành chiếc lưới siết chặt những sinh kế vốn đã rất mong manh.
Điều cần thiết là tạo ra một “vùng đệm” pháp lý hợp lý – nơi luật pháp vẫn được thực thi, nhưng bằng những công cụ phù hợp hơn với đặc thù hàng hóa dân sinh.
Thứ nhất, thay vì yêu cầu hóa đơn như đối với hàng công nghiệp, cơ quan thuế và lực lượng quản lý thị trường cần chủ động hướng dẫn người dân, thương lái sử dụng “Bảng kê thu mua hàng hóa nông, lâm, thủy sản”.
Đây là công cụ pháp lý đã được quy định để xác nhận nguồn gốc hàng hóa thu mua trực tiếp từ người dân mà không cần hóa đơn đỏ. Nói cách khác, luật pháp đã có sẵn lối mở. Vấn đề nằm ở khâu tuyên truyền, phổ biến và hướng dẫn thực hiện.
Rất nhiều tiểu thương ở vùng sâu vùng xa không hề biết đến sự tồn tại của quy định này. Và khi không được chỉ dẫn, họ dễ dàng rơi vào thế bị động, để rồi chỉ khi hàng hóa bị tạm giữ mới biết mình đã “sai thủ tục”.
Thứ hai, vai trò của chính quyền địa phương, kiểm lâm, chính quyền cấp xã là vô cùng quan trọng. Một tờ giấy xác nhận việc thu gom sản vật tự nhiên tại địa bàn, được cấp trên cơ sở xác minh thực tế, hoàn toàn có thể trở thành “giấy thông hành” tạm thời cho hàng hóa lưu thông.
Xa hơn, việc hình thành các tổ hợp tác, hợp tác xã thu mua sản vật rừng sẽ giúp chuẩn hóa quy trình, kiểm soát chất lượng, đồng thời hỗ trợ người dân tiếp cận thị trường một cách bài bản hơn. Khi đó, sản vật từ rừng không chỉ là kế sinh nhai nhỏ lẻ mà có thể trở thành chuỗi giá trị bền vững.
Cuối cùng, quản lý không nên chỉ là tịch thu và xử phạt. Quản lý hiện đại trước hết phải là kiến tạo và dẫn dắt. Thay vì chỉ chờ đến khi hàng hóa đã lên xe rồi mới dừng lại kiểm tra, cơ quan chức năng hoàn toàn có thể chủ động xuống tận địa bàn, mở các buổi hướng dẫn cho bà con, hỗ trợ tiểu thương hoàn thiện thủ tục, chỉ ra cách hợp thức hóa hàng hóa ngay từ đầu.
Khi pháp luật đi cùng sự đồng hành, người dân sẽ xem nó như một điểm tựa. Khi pháp luật chỉ xuất hiện dưới hình thức xử phạt, nó dễ bị nhìn như một rào cản.
Chúng ta cần những hiệu thuốc sạch. Chúng ta cần một thị trường minh bạch. Nhưng chúng ta cũng cần những nương rẫy không bị bỏ quên, cần những người lao động nghèo không bị đẩy vào thế khó chỉ vì khoảng cách giữa chính sách và đời sống.
Đừng để 80kg xác ve sầu trở thành biểu tượng của sự cứng nhắc. Hãy biến câu chuyện ấy thành cơ hội để hoàn thiện tư duy quản lý: minh bạch nhưng thực tế, nghiêm minh nhưng nhân văn, chặt chẽ nhưng không vô cảm. Bởi suy cho cùng, giá trị lớn nhất của pháp luật không chỉ nằm ở khả năng kiểm soát, mà còn ở năng lực nâng đỡ con người.
Nhà báo Lê Thọ Bình
Tin khác
Mở thêm hơn 2.000 chỗ ngồi phục vụ khán giả xem lễ hội pháo hoa quốc tế Đà Nẵng
Cơ hội cuối sở hữu nhà phố Vinhomes Golden City từ 6,5 tỷ đồng trước chu kỳ tăng giá mới
Hội chợ Thương mại Việt – Lào 2026 mở thêm không gian kết nối cho doanh nghiệp hai nước
Thúc đẩy chuỗi giá trị nông sản bền vững, hướng tới mục tiêu không gây mất rừng
Đầu tư hạ tầng nghiên cứu công nghệ chiến lược theo mô hình 3 tầng, tránh dàn trải
Quảng Ninh: Hơn 17.000 thí sinh bước vào kỳ thi tuyển sinh lớp 10
Hội Nhà báo Việt Nam công bố 10 quy tắc sử dụng AI trong báo chí
(THPL) - Tại phiên bế mạc Diễn đàn Báo chí toàn quốc 2026 trong khuôn khổ Hội Báo toàn quốc 2026 diễn ra tại Hải Phòng, Hội Nhà báo Việt Nam...23/06/2026 13:44:08Nông sản Việt đối mặt những thách thức mới tại thị trường Trung Quốc
(THPL) - Mặc dù giữ vững vị thế là đối tác xuất khẩu trái cây hàng đầu, ngành nông sản Việt Nam đang đối mặt với những thách thức...23/06/2026 13:28:46Trường Pascal giữ vị thế top đầu phường Nghĩa Đô về kết quả thi vào 10 THPT
(THPL) - Điểm trung bình thi vào lớp 10 THPT năm 2026 của học sinh Trường TH - THCS Pascal (Phường Nghĩa Đô, Hà Nội) đạt mức ấn tượng 24,50...23/06/2026 13:30:28Giá vàng ngày 23/6: Vàng SJC và nhẫn trơn giảm 600.000 đồng mỗi lượng
(THPL) - Mở cửa phiên giao dịch hôm nay, vào lúc 8h31' ngày 23/6, giá vàng miếng SJC được điều chỉnh giảm 600.000 đồng mỗi lượng ở cả...23/06/2026 09:50:08
ĐỌC NHIỀU NHẤT
Quảng bá thương hiệu Việt
-
Tăng cường quảng bá sản phẩm, thương hiệu địa phương tại Hội chợ Mùa Xuân lần thứ nhất năm 2026
- Triển lãm “Đạo học ngàn năm” tôn vinh truyền thống hiếu học của dân...
- Tháo gỡ “điểm nghẽn” để ngành kim hoàn - đá quý Việt Nam cất cánh
- Vinh danh Nghệ nhân “Bàn tay vàng” và phong tặng Nghệ nhân Quốc gia