Một gia đình có đến 8 người mắc bệnh ung thư

Trần Toản | Thứ sáu , 18/05/2018, 14:13 GMT+7 |

(THPL) - Cuộc sống vốn đã vất vả, vợ mắc bệnh tim, hen suyễn, nay ông Phạm Duy Vinh ( sinh năm 1968 ), ở thôn Văn Hội, xã Văn Hội, huyện Ninh Giang, tỉnh Hải Dương bất ngờ nhận được hung tin mình mắc bệnh ung thư đại trực tràng. Thương con, hai vợ chồng nhất định không chịu buông xuôi, họ quyết định vay lãi ngày lên tới hàng trăm triệu đồng để cùng nhau chống chọi bệnh tật. Đặc biệt hơn, mẹ ông Vinh cùng 7 anh chị em của ông đều mắc bệnh ung thư đại trực tràng.

Mới cập nhật

Ánh mắt đầy lo âu của ông Vinh về tương lai của gia đình khi cả hai vợ chồng đều bị bệnh, không biết bao giờ mới có thể lao động kiếm tiền nuôi con.
Ánh mắt đầy lo âu của ông Vinh về tương lai của gia đình khi cả hai vợ chồng đều bị bệnh, không biết bao giờ mới có thể lao động kiếm tiền nuôi con.

Vay lãi ngày để chữa bệnh

Con ngõ nhỏ dẫn vào nhà ông Vinh cỏ dại mọc um tùm, như thể lâu lắm chẳng có bước chân người. Nằm sâu trong một con ngõ nhỏ thuộc cụm 2, thôn Văn Hội (xã Văn Hội), căn nhà nhỏ với mái tôn cũ lỗ chỗ những lỗ thủng hiện ra trước mắt. Quả như vậy, đến chủ nhân của nó bấy lâu nay đã coi bệnh viện là nhà. Nhìn ngôi nhà nhỏ, xiêu vẹo với mái tôn thủng lỗ chỗ khiến chúng tôi không chạnh lòng.

Bà Lê Thị Nga (hàng xóm của ông Vinh) cho hay: " Hoàn cảnh của gia đình anh Vinh quả thực vô cùng khó khăn. Trong số mấy anh em thì anh Vinh là khổ nhất. Bao năm lăn lộn xa quê nhưng cũng không kiếm được gì, giờ trở về thì cả hai vợ chồng đều bệnh tật. Thương nhất là mấy đứa nhỏ, bố mẹ nhiều lúc đi viện biền biệt cả tháng, chỉ có hai chị em trông nhau thôi ".

Anh Vinh với những vết mổ vừa liền sẹo.
Anh Vinh với những vết mổ vừa liền sẹo.

Ông Vinh bảo, tiền bao nhiêu dồn cả vào chữa bệnh, chẳng còn đồng xu nào mà sửa chữa nhà cửa. Mà ngôi nhà này cũng chẳng phải nhà của ông, vợ chồng ông mượn của người em ruột đang đi xuất khẩu lao động. Biết chúng tôi tìm hiểu về thông tin gia đình có tới 8 người mắc bệnh ung thư đại trực tràng, ông Vinh không khỏi ái ngại. Ông bảo, chỉ vì có nhiều người bị ung thư mà gia đình ông mặc cảm lắm. Lâu nay cũng không muốn tiếp xúc nhiều với người ngoài, gặp ai cũng chỉ muốn cúi gằm mặt mà bước. Người tốt thì họ cảm thông, hỏi han tình hình. Người xấu thì lại mỉa mai là gia đình ăn ở thế nào nên mới bị trời hành. Thế rồi người thì bảo bệnh này lây lan sang nhau.

Vợ chồng ông Vinh có 4 người con, sinh được cháu thứ 2 (năm 1999) cả gia đình "khăn gói quả mướp" vào Gia Lai làm ăn sinh sống. Mãi tới năm 2005 và 2011, vợ chồng ông Vinh sinh tiếp hai cháu nữa.Đất khách quê người, nhà lại đông con, rồi công việc làm ăn không được thuận lợi, hai vợ chồng lại đưa các con về Hải Dương từ cuối năm 2016. "

Bà Tị bị hen suyễn nên cũng không có đủ sức khỏe để lao động kiếm tiền nuôi con.
Bà Tị bị hen suyễn nên cũng không có đủ sức khỏe để lao động kiếm tiền nuôi con.

Tôi thế này đã khổ, vợ tôi lại mắc bệnh hen suyễn. Đến nay, chúng tôi vẫn còn chưa chuyển được khẩu từ Gia Lai về Hải Dương vì mắc một số thủ tục.Cứ tưởng vào Gia Lai sẽ làm ăn khá khẩm hơn, ai ngờ vào đó cũng khó khăn lắm. Làm ăn chẳng gặp dịp, được mùa thì mất giá mà được giá lại mất mùa. Ruộng nương trong đó nhiều nhưng càng làm lại càng lỗ.

Trở về quê, nhà không có, đất thì không, may là mượn được cậu em út ngôi nhà cũ được bố mẹ xây cho từ năm 1977. May mà có nhà cậu ấy, vì hiện đang lao động xuất khẩu ở nước ngoài "- Ông Vinh buồn bã nói.

Cuối năm 2017, thấy có dấu hiệu đi ngoài ra máu liên tục nhưng ông Vinh chủ quan không đi khám, nghĩ mình chỉ bị bệnh về đường ruột. Sau thấy trong người quá khó chịu, ông mới quyết định đi khám tại Bệnh viện K (cơ sở Tân Triều, Hà Nội) và được bác sĩ chỉ định phải mổ ngay để cắt bỏ khối u ở đại trực tràng góc lách.

Căn nhà cũ kĩ mà gia đình ông Vinh đang phải ở nhờ nhà của người em út.
Căn nhà cũ kĩ mà gia đình ông Vinh đang phải ở nhờ nhà của người em út.

"Lúc nghe thông tin của bác sĩ, tôi đã nghĩ đến việc buông xuôi. Đêm nằm cứ miên man suy nghĩ, đã bị ung thư coi như mình nhận "án tử". Hơn nữa nhà mình cũng nghèo, tiền ăn còn phải xoay, lấy đâu ra tiền để chữa bệnh. Sau này các bác sĩ có nói là tôi may mắn vì đi khám sớm nên được điều trị sớm, tổn thương ung thư ở giai đoạn sớm, điều trị cũng dễ dàng hơn " - ông Vinh nói.

Hai vợ chồng càng khánh kiệt khi mà họ đều mắc bệnh hiểm nghèo, rồi lại nuôi hai con nhỏ ăn học. Để trang trải, họ đã phải vay lãi ngày lên tới 170 triệu đồng. Chi phí chữa bệnh, ăn ở tại viện K đợt gần nhất cũng lên tới 30 triệu đồng. Ông Vinh bảo: " Vợ chồng tôi bệnh tật có ruộng vườn cũng không đủ sức mà làm, thôi thì cố gắng vay mượn mà chữa bệnh rồi nuôi con. Một cháu học lớp 7, một cháu đang học lớp 1 nên cũng khá tốn kém ".

Bà Nguyễn Thị Tị, vợ ông Vinh ( sinh năm 1973 ) không chỉ bị hen suyễn, mới đây còn bị tai biến nên chỉ quanh quẩn việc nhà. Nhiều lúc bà Tị nằm liệt, chân tay cứng đơ vì khó thở. Vì thế lúc nào cũng phải có người ở nhà, nhỡ xảy ra chuyện còn đưa vào giường rồi lấy thuốc, xoa bóp chân tay. Có lúc đang đi đường, lên cơn suyễn, bà lại ngồi sụp xuống, cắn răng chờ qua cơn rồi lại nhờ người đưa về nhà. " Tôi nhớ lần hai vợ chồng lên Hà Nội thăm khám bệnh của tôi.

Chúng tôi thuê được căn phòng trọ, tôi còn chưa kịp vào viện khám thì bà ấy lên cơn suyễn, cả cơ thể lạnh toát, cứng đơ. Thế là tôi lại tự tay cấp cứu cho vợ, qua cơn nguy kịch, hai vợ chồng lại ôm nhau khóc. Tôi bảo bà ấy là đi chữa bệnh của bà trước, khỏe rồi mới chữa bệnh của tôi. Cứ nhắc đến là bà ấy mắng xơi xơi, bảo bệnh nào cần chữa trước thì phải chữa. Vợ chồng tôi đã tính kỹ rồi, dù có phải vay mượn thêm nữa cũng phải cố, phải sống để còn nuôi các con.

Hai chị em Lý đã quá quen với những lần mẹ lên cơn hen suyễn.
Hai chị em Lý đã quá quen với những lần mẹ lên cơn hen suyễn.

Các cháu còn nhỏ quá !"- Ông Vinh buồn rầu kể lại. Đại gia đình "gánh án tử". " Có với nhau 4 mặt con gái, cuộc sống không dư giả gì. Cả hai vợ chồng đều hay lam hay làm nương rẫy trong Gia Lai nhưng lại chẳng gặp dịp. Cứ được mùa thì mất giá, được giá thì lại mất mùa. Ruộng nương trong đó rất nhiều nhưng càng làm càng thua lỗ, không đủ công chăm sóc. Về quê cả nhà tôi đang phải ở nhờ căn nhà cũ của chú em út được bố mẹ xây từ năm 1977.

Cuộc sống càng trở nên khó khăn khi cả hai vợ chồng đều bệnh tật không thể lao động, lại nuôi hai con nhỏ ăn học. Đến nay, tôi phải vay mượn nhiều chỗ, kể cả vay lãi ngày lên tới 170 triệu đồng.Toàn bộ chi phí chữa bệnh, ăn ở tại viện K đợt gần nhất cũng tiêu tốn hơn 30 triệu đồng. Vợ tôi bị hen suyễn, nhiều lúc ở nhà đang không cũng nằm sõng soài, chân tay cứng đơ và miệng mũi thấy khó thở. Lúc nào cũng phải có người ở nhà để đỡ nằm vào giường rồi lấy thuốc cho uống, xoa bóp trán, chân tay.

Có lúc đang đi đường mà có biểu hiện chóng mặt, khó thở không có ai giúp thì đành ngồi xụp xuống vệ đường cạnh cái xe một lúc cho qua cơn suyễn rồi nhờ người đưa về nhà", ông Vinh buồn rầu kể. Nhắc đến những người thân trong gia đình, ông Vinh không giấu được những giọt nước mắt. Cả gia đình ông có 8 anh chị em thì có tới 7 người bị căn bệnh ung thư đại trực tràng. Mẹ ông cũng mắc căn bệnh này và đã qua đời cách đây không lâu.

Ngôi nhà cũ nát gia đình anh Vinh mượn lại của người em út.
Ngôi nhà cũ nát gia đình anh Vinh mượn lại của người em út.

Ông Vinh đưa mắt nhìn vô định, nghẹn ngào nói với chúng tôi: " Bệnh tật mà, có chừa ai đâu, cũng chẳng ai muốn mình bị mắc cả. Thôi cứ coi nó như cái số mình phải gánh. Trong 8 anh em của tôi, chỉ duy nhất chú em út là không bị ung thư và đang lao động ở nước ngoài. Còn lại ai cũng bị, mỗi anh em ở một nơi khác nhau chứ có phải chung nhà đâu mà do môi trường, do nguồn nước. Tôi nghĩ là gen di truyền, mẹ và anh cả của tôi mất rồi. Mấy anh em nhà tôi cũng không có ai khá giả cả, từ khi mắc bệnh này, mấy anh em điêu đứng, khánh kiệt. Trước đó cũng có rất nhiều lời đồn đoán về gia đình tôi. Nhiều khi tôi cũng ngại ra đường lắm, ngại phải nghe những lời dị nghị của người ta ". Ông Vinh chia sẻ: "Trong số 8 anh chị em, chỉ duy có một chú em út của tôi hiện đang lao động ở nước ngoài là không bị ung thư.

Còn lại đều bị ung thư đại trực tràng, mỗi người đều ở một địa bàn khác nhau chứ không phải ở cùng một thôn, xã. Tôi trước làm công việc nấu cơm thuê, dù không nặng nhọc nhưng cũng kiếm đồng ra đồng vào để nuôi vợ con. Khoảng cuối năm 2017, tôi thấy xuất hiện nhiều triệu chứng như đi ngoài ra máu liên tục mà chủ quan không để ý. Mãi tới hôm 14/3 vừa qua, tôi mới lên viện K Tân Triều khám và được bác sĩ chỉ định phẫu thuật khối u ở đại trực tràng. Sau khi phẫu thuật một thời gian ngắn, tôi được bác sĩ cho về nhà do có tiến triển khả quan nhưng sẽ phải tái khám nhiều lần, định kì 3 tháng lên tái khám một lần.

Chi phí mua thuốc điều trị không được bảo hiểm y tế chi trả, mình phải tự bỏ tiền ra mua nên rất tốn kém. Ruộng vườn ở quê có cũng không có sức lực để làm, vợ chồng tôi chỉ còn cách đi vay mượn để 'vặt đầu cá, vá đầu tôm' để cho hai cháu đi học, một đứa lớp 7 và cháu út đang học lớp 1". Hai bé Phạm Thị Lý (12 tuổi) và Phạm Yến Nhi (6 tuổi) còn nhớ như in lần đầu tiên mẹ lên cơn hen suyễn, khi đó hai bé không biết làm gì mà chỉ biết khóc rồi chạy đi cầu cứu hàng xóm. "Chúng cháu quen với những lần mẹ lên cơn hen rồi, được mọi người chỉ dẫn cách sơ cứu nên cũng không sợ nữa. Hai chị em thường xuyên ở nhà với nhau để bố mẹ lên Hà Nội chữa bệnh.

Có những đợt bố mẹ đi cả tháng mới về, dần dần thì em cháu cũng quen với việc đó, không khóc đòi mẹ nữa. Cháu cũng không biết phải làm gì ngoài việc trông em, chịu khó học hành để bố mẹ không phải lo lắng nữa" - bé Lý rưng rưng nói. "Tôi không thể quên hôm vợ đưa mình lên bệnh viện K Tân Triều thăm khám và phải thuê phòng trọ. Chồng chưa được điều trị nhưng vợ lên cơn hen suyễn, cả cơ thể cứng đờ, lạnh toát. Tôi lại phải tự tay cấp cứu cho vợ.

Vợ tôi có thể lên cơn hen suyễn khiến nhiều người 'đứng tim' bất cứ lúc nào. Có những hôm đang đi đường hay đi chợ, vợ tôi cũng lên cơ hen suyễn. Có ai phát hiện thì họ xoa bóp cơ thể cho, không ai biết thì cứ thể gục vào tường hay chỗ nào đó đợi cho cơn qua đi", ông Vinh kể.

Nói về hoàn cảnh gia đình của ông Vinh, ông Vũ Văn Vương, Chủ tịch UBND xã Văn Hội cho hay: "Hoàn cảnh gia đình anh Vinh rất éo le. Nếu tính cả người mẹ ruột và người anh cả đã mất, nhà có tới 8 người mắc bệnh ung thư đại trực tràng, chỉ còn người em út là không bị. Vợ chồng ông Vinh mới từ Gia Lai trở về quê năm 2016 đến nay, do vướng một số thủ tục chuyển khẩu mà việc công nhận hộ nghèo vẫn còn đang gặp khó khăn. Căn nhà ông Vinh ở cũng là của người em út, sức khỏe yếu chưa lao động được. Chính quyền xã cũng đang nghiên cứu các phương án tối ưu nhất để hỗ trợ, nhất là việc có thể miễn giảm chi phí học tập với hai cháu nhỏ".





...