11:40 ngày 13/12/2018 | HOTLINE : 0911.344.555 | Email: bbt.thpl@gmail.com
Liên hệ quảng cáo: 091.826.2286

DÒNG SỰ KIỆN

Tấm lòng cô giáo vùng quê Cù Lao Dung

06:18 01/10/2018

(THPL) - Hiệu trưởng trường Tiểu học An Thạnh 2B ( xã An Thạnh 2, huyện Cù Lao Dung, tỉnh Sóc Trăng nói với vẻ tự hào: “Đây là xã đặc biệt khó khăn của “ốc đảo” huyện này. Trường tôi có gần 50% học sinh là người dân tộc Khmer, đời sống bà con còn vất vả lắm".

Nếp nghĩ chuyện theo học là không cần thiết còn rất nặng nề trong một số phụ huynh nên việc huy động học sinh đến trường, không bỏ học giữa chừng đặc biệt gian nan. Nhưng gần 20 cán bộ giáo viên trường đã khắc phục khó khăn, hoàn thành nhiệm vụ, giữ vững danh hiệu trường đạt chuẩn cấp quốc gia. Một trong những hạt nhân tiêu biểu là cô Lý Thị Thanh Thúy”.

img-2106-bb-baaad0OHVb
Cô Thúy và em Thảo

Là giáo viên giỏi cấp huyện rất nhiều năm và đạt nhiều danh hiệu khác nhưng cô Thúy rất kiệm lời khi kể về mình: “tôi đã trên 30 năm đứng trên bục giảng vùng quê nghèo, bản thân là người dân tộc Khmer nên rất hiểu nếp nghĩ của dân tộc mình. Từ đó luôn gần gũi vận động bà con cho con đến lớp đầy đủ. Ngoài ra tôi còn tuyên truyền đến người dân tộc những chủ trương, chính sách của đảng và nhà nước có liên quan đến người Khmer. Từ đó bà con thay đổi nhận thức nhiều hơn”.

Em Thạch Thị Sa Ron, học sinh lớp 1, trường tiểu học An Thạnh 2B nói : “con rất thương cô Thúy vì cô rất hiền, dạy con học dễ hiểu cùng những việc để thành con ngoan, trò giỏi”.

Ông Thạch Sơn, ông ngoại của em Sa Ron kể thêm “Nhà tui nghèo lắm nhưng nhờ cô giáo Thúy tới động viên rồi cho bánh kẹo, quần áo, tập sách nên cháu ngoại tôi “mê học” lắm. Mưa gió cách nào cùng đòi tới trường cho bằng được để học với cô Thúy."

Đây chỉ là một trong hàng chục trường hợp đã được cô Thúy giúp đỡ tận tình từ những khoản tiết kiệm nhỏ nhoi từ lương của một cô giáo vùng sâu và những lúc cô tranh thủ lao động trồng mía để có thêm thu nhập.

IMG_2112
Chữ viết của em Trần Thị Hiếu Thảo

Có một câu chuyện rất xúc động hiện đang rất lan tỏa trên quê hương Cù Lao Dung là việc cô giáo Thúy đã xung phong đề nghị trực tiếp giảng dạy một nữ học sinh rất đặc biệt mang tên Trần Thị Hiếu Thảo, 9 tuổi hiện là học sinh lớp 3 của trường. Hiện tại Thảo không có 2 tay lẫn 2 chân từ lúc mới sinh ra. Mỗi ngày cô Thúy và ông bà ngoại thay nhau đưa em tới trường cách nhà khoảng 2 km. Em chăm chỉ học tập và viết chữ rất đẹp bằng cách áp gò má và khuỷu tay vào viết. Ngoài ra em còn tự ăn, uống và chủ động các sinh hoạt cá nhân rất đáng khâm phục. Mỗi tháng em chỉ hưởng 360.000 đồng ( tiền trợ cấp nạn nhân chất độc da cam) trong khi kinh tế gia đình ông bà em còn rất khó khăn, không đất sản xuất. Tuy vậy, em rất ham học và không vắng một buổi hoc nào dù nắng, mưa, bão, lũ.

Đường về nhà Trần Thị Hiếu Thảo, (ngụ ấp Bà Kẹo, xã An Thạnh 2, huyện Cù Lao Dung, tỉnh Sóc Trăng) vô cùng khó khăn do địa bàn vùng nông thôn sâu. Đã vậy, khi chúng tôi tìm đến đúng vào lúc cơn mưa tháng 9/2018 trắng xóa đất cù lao đầy khó khăn nầy.

Hướng dẫn chúng tôi trong cơn mưa tầm tả, cô Lý Thị Thanh Thúy, 49 tuổi giáo viên trường Tiểu học An Thạnh 2 B, giáo viên chủ nhiệm của em Thảo nói trong nước mắt : “ Em bị cha bỏ rơi từ trong bụng mẹ và dã mất cách nay khoãng 7 năm rồi. Còn mẹ em khi phát hiện hình dạng bất thường của con đã lặng lặng bỏ rơi em để tìm hạnh phúc mới tại TPHCM đến nay chưa một lần quay về thăm con. Từ đó tôi vừa đảm nhân vai trò là cô giáo, vừa là người mẹ hiền thứ 2 để giúp em đến trường để hòa nhập cộng đồng. Quan trọng hơn cả là giúp em lạc quan hơn trong cuộc sống hiện tại”.

img-2096-bb-baaadxZwB6
Em Trần Thị Hiếu Thảo

Theo thầy Lê Hoàng Vinh, hiệu trưởng trường nói thêm: “em Thảo bị di chứng chất độc da cam, gia đình người dân tộc Khmer thuộc diện khó khăn, nhà trường đã giành mọi sử hỗ trợ đặc biệt cho em nhưng cũng chỉ là giải pháp tam thời. Rất mong nhiều tấm lòng đến cưu mang giúp đỡ em. Chúng tôi đã giới thiệu en sang trường khuyết tật Sóc Trăng để theo học nhưng hoan cảnh em qúa nghèo, gia đình đơn chiếc, ông bà ngoại đều là người Khmer và không biết chữ nên đành để em học tại trường. Em Thảo đến lớp thường xuyên chính là sự tận tụy rất đáng trân trọng của cô Thúy”

Thảo mong ước rất lạc quan: “con mong được lắp ghép chân tay giả để không làm khỗ mọi người xung quanh. Lớn lên con sẽ học bác sỹ để chăm sóc người bệnh khó khăn, bất hạnh như con và để trả ơn cho cô Thúy đã giúp đỡ con”.

Thầy Lê Hoàng Vinh, hiệu trưởng trường thông tin thêm: Tháng 11 tới đây, cô Thúy sẽ được tỉnh Sóc Trăng cử tham gia hội nghị điển hình toàn quốc với chủ đề “ Giúp đỡ học sinh đặc biệt khó khăn năm 2018”

Nhìn hình ảnh hai cô trò quấn quýt nhau trong tiếng cười hạnh phúc chúng tôi quá nao lòng và luôn mong những điều kỳ diệu sẽ đến với em Thảo lẫn cô giáo Lý Thị Thanh Thúy.

TIN LIÊN QUAN
Bình luận

Bình luận

Tin khác

Quảng bá thương hiệu Việt

Tôn vinh thương hiệu toàn cầu