Đáng thương 2 anh em cùng mắc bệnh suy tim, khiếm thị, hở hàm ếch

Lan Anh (T.H) | Chủ nhật , 24/09/2017, 10:04 GMT+7 |

(THPL) - “Cả 2 anh em đều bị khiếm thị, suy tim, hở hàm ếch bẩm sinh do nhiễm chất độc da cam/dioxin nên về đêm chúng thường khó thở, việc ăn nhai cũng khó khăn…”

Mới cập nhật

Năm 2009, vì ưng “cái bụng” của Siu Xôi nên chị Rơ Mah H’Kiều (làng Te Yôh, xã Ia Hlốp, huyện Chư Sê, tỉnh Gia Lai) đã “bắt” Xôi về làm chồng. Năm 2010, tin mừng đến với hai chồng trẻ khi sinh được đứa con đầu lòng đặt tên là Rơ Mah Sắc. Khi đó, anh Xôi đang vỡ òa trong niềm vui có đứa con trai đầu lòng thì bác sĩ thông báo Sắc bị khiếm thị, suy tim, hở hàm ếch bẩm sinh do nhiễm chất độc da cam.

Hai vợ chồng lặng người khi nghe bác sĩ nói, dù vậy anh chị vẫn cố an ủi nhau: “Đứa con sinh là lộc của Giàng (trời), phải nuôi cho tốt, không được vứt bỏ. Cố gắng đi làm kiếm tiền mà chữa cho Sắc. Nhưng năm qua năm, tiền làm không đủ thuốc thang cho Sắc, huống gì là đi chữa bệnh…”, anh Xôi chia sẻ trên Dân trí.

Đôi vợ chồng trẻ gồng mình nuôi 2 đứa con tật nguyền. Ảnh: Dân trí

Đến năm 2014 chị H’Kiều thai nghén và sinh ra thêm Rơ Mah H’Phiêu (SN 2014). Cũng như người anh, H’Piêu sinh ra bị mù, suy tim, hở hàm ếch bẩm sinh. Đến nay, mặc dù đã lên 3 tuổi nhưng H’Phiêu vẫn chưa cất lên được tiếng gọi “cha, mẹ” như bao trẻ em khác.

Chị H’Kiều cho biết: “Cả hai vợ chồng đi làm ngày thuê, chiều đến lại ra vườn chăm 300 cây cà phê. Nhưng cũng không đủ tiền mua sữa, mua cháo cho 2 đứa ăn. Vì hai đứa đều mắc bệnh tim nên đêm đến lại khó thở, nóng sốt. Hai vợ chồng mỗi người ôm một đứa thức ru để cho các con ngủ. Ngày ngày, phải nhai cơm và nấu cháo rồi đút cho các con nuốt lửng vì do các con bị hở hàm ếch nên ăn nhai rất khó khăn. Không những thế, trong nhà còn bố mẹ chồng đã ngoài 70 tuổi nên mọi gánh nặng “cơm, áo, gạo, tiền” đều đặt lên vai hai vợ chồng, vì vậy mà hoàn cảnh nghèo càng nghèo hơn…”.

Hiện cuộc sống của gia đình anh Siu Xôi chỉ trông vào 300 gốc cà phê, nhưng vì không có tiền mua phân bón nên phải nợ, cuối mùa trả. Số tiền còn lại không đủ chi trả cho những khoản vay mượn trong năm vì mua sữa và mua thức ăn hằng ngày cho gia đình.

Năm nay, Sắc đã lên 7 tuổi, thấy các bạn chung trang lứa được bố mẹ dẫn đến trường đi học, Sắc cũng vào tríu mẹ dẫn con đến trường. Dù biết con bị tàn tật không đi học được, nhưng vì thương con nên chị H’Kiều đã bế con lên trường mẫu giáo trong làng và tiện tay đem thêm mấy kg gạo để xin cho Sắc được đi học. Nhưng cô giáo bảo Sắc bị thế này không học được, Sắc thì khóc đòi được đi học. Biết con bị tàn tật vậy không học được, mà cháu cứ đòi nên chị đã cầm roi đánh Sắc rồi bắt về, lòng chị lại quặn đau vì thương con…

Ước ao của hai vợ chồng là các con được chữa khỏi bệnh, được đến trường học học “cái chữ” để thoát khỏi “cái nghèo”. Nhưng anh chị biết, ước mơ đó chỉ là cổ tích khi hai anh chị bữa cơm của hai cháu còn lo chưa nổi, lấy đâu tiền mà đi chữa bệnh.

Hai bé Rơ Mah Sắc và Rơ Mah H’Phiêu hiện cần lắm những tấm lòng hảo tâm giúp đỡ để có thể được trị bệnh và được cắp sách đến trường như bao bạn bè cùng trang lứa khác.

Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:

Anh Siu Xôi , làng Tel Yôh, xã Ia Hlốp, huyện Chư Sê, Gia Lai.

SĐT: 01627593642

Lan Anh (T.H)





...