Cô gái đáng thương 28 tuổi mang thân hình đứa trẻ

Đông Quân | Thứ sáu , 29/06/2018, 07:13 GMT+7 |

(THPL) - Mang trong mình căn bệnh kỳ lạ, cô gái Trần Thị Thanh (SN 1990) có hình hài và trí óc như một đứa trẻ lên ba. Và cũng từng ấy thời gian, khao khát lắm một lần được nghe tiếng con gọi “cha, mẹ” trong suốt gần 30 năm của cha mẹ già mãi vẫn chỉ là ước vọng chưa thành. Đó là nỗi lòng của bà Nguyễn Thị Điểm ( sinh năm 1962 ) ở Xóm 5, thôn Phúc Thượng, xã Hợp Lý, huyện Lý Nhân, tỉnh Hà Nam.

Mới cập nhật

Nỗi đau đầu đời

Bà Điểm đang đút từng thìa cơm cho cô con gái năm nay đã 28 tuổi nhưng mang hình hài của đứa trẻ lên 3_ thân hình yếu ớt. - Copy
Bà Điểm đang đút từng thìa cơm cho cô con gái năm nay đã 28 tuổi nhưng mang hình hài của đứa trẻ lên 3, thân hình yếu ớt.

Không khó để chúng tôi tìm đến nhà bà Nguyễn Thị Điểm (sinh năm 1962), trú tại thôn Phúc Thượng, xã Hợp Lý, huyện Lý Nhân tỉnh Hà Nam). Bởi chỉ cần hỏi thăm gia đình có người con mắc bệnh lạ mãi không lớn thì ai cũng biết và nhiệt tình chỉ đường. Mặc dù đang ngồi thẫn thờ ngoài sân, nhưng thấy chúng tôi đến, bà Điểm nhanh chóng mời vào nhà. Trong căn nhà tuềnh toàng rộng chừng 15 mét vuông, nếu không biết trước, ai nấy đều giật mình khi được người mẹ giới thiệu về cô con gái.

"Thanh nhà tôi đó, năm nay 28 tuổi rồi. Mấy năm trước nó còn sang nhà hàng xóm chơi không chịu về, giờ sức khỏe yếu rồi, không đi được nữa", khóe mắt người mẹ đỏ hoe.

Trở lại quá khứ, bà Điểm nói năm 1982 bà nên duyên chồng vợ với ông Trần Thanh Thiết (sinh năm 1962). Ông bà lần lượt sinh hạ được 4 người con gái; trong đó vào năm 1990, ông bà hạ sinh một bé gái đặt tên là Trần Thị Thanh. Trong 4 tháng đầu đời, Thanh phát triển như bao đứa trẻ bình thường, kháu khỉnh và xinh đẹp. Nhưng bắt đầu từ tháng thứ 4 trở đi Thanh ốm nặng, khắp người bỗng nổi rất nhiều hạch và không phát triển nữa. Sau đó phát hoảng, gia đình đưa Thanh đi khám ở bệnh viện huyện, rồi bệnh viện đa khoa tỉnh Hà Nam nhưng bác sĩ cũng không biết nguyên nhân bệnh, khuyên gia đình đưa Thanh lên các bệnh viện lớn khám. Nhà nghèo lại tận 4 người con, thương lắm nhưng vợ chồng bà Điểm cũng chỉ biết ngậm ngùi nuốt nước mắt đưa con về, chứ ăn còn chẳng đủ, tiền đâu mà chạy chữa.

Bà Điểm đang chuẩn bị bữa cơm cho cả gia đình.
Bà Điểm đang chuẩn bị bữa cơm cho cả gia đình.

“Vợ chồng tôi bồng bế con đi các bệnh viện gần nhà nhưng bác sĩ cũng không biết nguyên nhân cụ thể là gì, khuyên gia đình mang con lên các viện tuyến trên. Tuy nhiên thời điểm đó, nhà đông con, kinh tế gia đình phải chạy ăn từng bữa, nên không thể mang con đi khám. Thương con, chỉ biết nuốt nước mắt vào trong, phó mặc cho số phận. Vợ chồng tôi lam lũ quanh năm chỉ trông chờ vào mấy sào ruộng, chồng tôi thì sức khỏe yếu, hay ốm đau nên cũng chẳng đi làm mướn làm thuê được đều đặn, cuộc sống chắt bóp lắm cũng chỉ đủ ăn, còn phải lo cho 3 đứa em của cái Thanh ăn học nữa vất vả lắm. Năm nay nó đã gần 30 tuổi rồi nhưng từ bé đến giờ, không nói được câu nào, lúc nào cáu gắt cái gì thì chỉ khóc thôi, không khác gì một đứa trẻ ”, bà Điểm chia sẻ.

Hiện nay Thanh chỉ nặng vỏn vẹn 12kg và cao chưa đầy 70cm. Bà Điểm mặc dù đã gần 60 tuổi nhưng lúc nào cũng phải sống trong cảnh chăm con mọn.

“Có một lần, hai bố con đi ra quán mua đồ, tôi đi sau cứ kệ cho con chập chững đi trước. Mấy người đi xe máy không biết mắng tôi “ sao con còn bé mà cứ để nó đi một mình thế. Lúc ấy, tôi chỉ cười. Lần khác đưa con đi chụp ảnh ngoài cửa hàng, phải vất vả lắm mới được cái ảnh nó cười và nhìn thẳng vào máy ảnh. Nhanh thật, mới đó đã gần 10 năm ”, Ông Thiết – bố của cô bé Thanh khẽ mỉm cười.

Khao khát lắm tiếng gọi “ cha, mẹ ”

Căn nhà cấp 4 cũ kỹ của gia đình bà Điểm.
Căn nhà cấp 4 cũ kỹ của gia đình bà Điểm.

Cả cuộc đời Thanh chẳng có một người bạn, vì bọn cùng lứa khôn lanh lớn lên, lấy chồng cả, bọn trẻ con hàng xóm thì sợ, nên chẳng ai chơi cùng. Thanh chỉ có mẹ là bạn thân nhất, nên mẹ cô chẳng dám u sầu, mà nhìn vào con để sống mỗi ngày. Trong thân hình trẻ con ấy, Thanh cũng bộc lộ những tính cách và sở thích rất trẻ con như: khoe quần áo mới, đồ chơi đẹp, thích chơi với trẻ con… Nhưng mấy ai biết, bên trong “vỏ bọc” của thân hình trẻ con là cô gái đã bước sang tuổi 28, những dấu hiệu tuổi tác bắt đầu hằn lên gương mặt, mái tóc rụng dần....Thanh lẫm chẫm tập đi từng bước khó khăn như một đứa trẻ và ngã dúi dụi nếu không có điểm tựa. Đi được mấy bước, Thanh thở hổn hển vì mệt nhọc.

Nhìn con gái nhỏ bé chẳng bằng đứa trẻ lên ba, bà Điểm bật khóc: " Tôi làm sao vui được nữa, lúc nào cũng mong con lớn mà chẳng được. Người ta có khuyên nên mang con đi chữa, nhưng giờ nó nhiều tuổi rồi, tôi cũng chẳng có điều kiện để cho con đi chữa nữa. Biết lấy tiền đâu ra. Thôi, số trời đã định cho con vậy rồi, biết làm sao ".

Mặc dù đã 28 tuổi nhưng Trần Thị Thanh chỉ mang thân hình của đứa trẻ lên 3.
Mặc dù đã 28 tuổi nhưng Trần Thị Thanh chỉ mang thân hình của đứa trẻ lên 3.

Nhưng bà Điểm bảo, sống lâu trong nỗi buồn, bà giờ đây chẳng còn buồn nữa, chỉ dồn tình yêu chăm con. Thanh tuy không nói cười nhiều, không biết như những đứa trẻ khác, nhưng rất tình cảm với mẹ. Gạt đi nước mắt bà Điểm nói: “ Tuy nó không nói cười nhiều như những đứa trẻ khác nhưng nó cũng rất tình cảm với mẹ. Cả cuộc đời nó chỉ có mỗi mình mẹ là người bạn thân duy nhất vì những đứa trẻ cùng trang lứa đã lớn khôn đi lấy chồng hết cả rồi, thật sự rất buồn cho con nhưng chẳng dám u sầu, đành nhìn con mà sống. Làm cha, làm mẹ ai cũng muốn tương lai con mình tốt đẹp, nhưng tôi giờ chỉ biết chấp nhận. Từng có các nhà hảo tâm về ngỏ lời muốn đưa Thanh về để chăm sóc giúp nhưng tôi không đồng ý, vì như thế tôi sẽ rất nhớ con. Hơn nữa, xa xôi là vậy, kinh tế khó khăn, biết bao giờ tôi mới có cơ hội đi thăm con. Giờ cháu nó ngồi nhiều nên một bên hông và bụng phình to, trong khi bên còn lại hóp cả vào khiến việc đi lại ngày càng khó khăn. Nếu cháu đòi mà bữa đó không có nhất định sẽ không ăn nữa. Vì vậy thấy con đòi ăn gì, gia đình tôi đều phải cố gắng mua cho bằng được ”.

Mặc dù năm nay đã 28 tuổi nhưng Trần Thị Thanh vẫn mang thân hình của đứa trẻ, cơ thể yếu ớt và mọi vệ sinh cá nhân đều phải có người giúp đỡ.
Mặc dù năm nay đã 28 tuổi nhưng Trần Thị Thanh vẫn mang thân hình của đứa trẻ, cơ thể yếu ớt và mọi vệ sinh cá nhân đều phải có người giúp đỡ.

Bà Điểm cũng nghẹn ngào tâm sự thêm rằng, sinh con và nuôi con khôn lớn, suốt 28 năm qua bà chỉ khao khát một lần được nghe tiếng con gái bé bỏng gọi “ cha, mẹ ”, nhưng khao khát ấy vẫn mãi chỉ là ước vọng chưa thành. Và hiện nay, sức khỏe Thanh đang yếu dần, hiện không thể bước ra khỏi cánh cổng nhà để đến chơi nhà hàng xóm như trước.

" Từ bé đã như thế rồi, bố mẹ nuôi mãi vẫn không chịu lớn gần 30 tuổi đầu mà chẳng bằng đứa lên 3, ngồi đâu ăn đấy, đi lại thì khó khăn, mãi mới lết được 1 bước, đến vệ sinh cá nhân và ăn uống cũng phải nhờ đến sự giúp đỡ của mọi người xung quanh. Trước đây con bé còn hay sang nhà tôi chơi, nhưng vài năm nay con bé yếu quá nên không thấy sang nữa. Số nó khổ " – Nguyễn Thị Bích Thủy ( 53 tuổi ) - hàng xóm với nhà bà Điểm chia sẻ.

Trao đổi về hoàn cảnh nhà bà Điểm và bệnh tật của Thanh, ông Nguyễn Văn Đấu – Trưởng thôn Phúc Thượng chia sẻ: “ Trường hợp gia đình nhà bà Điểm – ông Thiết là hộ đặc biệt khó khăn trong thôn. Bản thân cháu Thanh lại bệnh tật khiến cơ thể luôn yếu ớt phải nằm viện, điều trị thuốc men thường xuyên nên kinh tế gia đình luôn trong cảnh khánh kiệt với số nợ 31 triệu đồng. Qua đây, mong các nhà hảo tâm quan tâm đến gia đình bà Điểm để cháu Thanh có điều kiện chống chọi với bệnh tật ”.





...